Gói Ghém Cất Đi

Mình chưa bao giờ có ý thức rõ ràng về việc mình đã trưởng thành như thế nào, hay đơn giản là mình thật sự dã bước qua cái tuổi vẩn vơ chưa. Mình vẫn rất mong lung về việc mình đã ở độ nào của cuộc đời này. Bản thân mình thật ra kì quặc. Lo lắng quá nhiều những lúc cần vô tư. Và bình thản bước qua những lúc kẻ khác trằn trọc.

Cho tới khi mình nhận ra, mình chưa bao giờ dũng cảm tắt điện thoại. Vì có người luôn cần mình đặt một ánh mắt ở bên.

Cho tới khi những lúc như buổi tối này, mình rớt nước mắt giữa những ánh đèn thành phố, rồi lặng lẽ gói ghém lại một khối vuông vức, rời đi, sợ kẻ khác biết mình quá mỏng manh.

Cho tới khi ngày buồn cũng như ngày vui, chỉ cần bước ra khỏi nhà, nhất định phải là kẻ mạnh mẽ nhất.

Cho nên mình lại không an tâm một lần nữa, và thấy giữa những buổi bình minh mờ mịt này, một loại buông bỏ sẽ lại đến.

Chỉ có điều, lần này, mình không được phép rời bỏ.

>> Bạn đã từng được chiêm ngưỡng cảnh hoàng hôn đẹp say lòng giữa trời Âu? <<

Viết Rong

Đánh giá bài viết

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *